Anh chị hãy phân tích tâm trạng Thuý Kiều trong đoạn Trao duyên – từ “Cậy em em có chịu lời…” đến “Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây.”

Rate this post


Đề: Anh (chị) hãy phân tích tâm trạng của Thúy Kiều ở đoạn “Cứ tin em, em sẽ nhận…” trong “Thôi em đã giúp anh từ đây”.

Truyện Kiều tên thật là “Đoạn trường tân thanh”, có nghĩa là tiếng kêu lớn. Thực ra, có muôn vàn tiếng kêu thương, nhưng tiếng khóc trao yêu thương có lẽ là tiếng kêu đầu tiên cào bằng, mở đầu cho một chuỗi dài đau thương tích tụ trong cuộc đời lận đận của cô gái đa tình. Thúy Kiều tan nát cõi lòng trao tình, Nguyễn Du cũng viết cảnh “Trao Tình” bằng những vần thơ tan nát.

Bất công bỗng ập xuống gia đình, kéo theo bất hạnh cho tất cả, không trừ một ai. Nhưng dường như Kiều muốn một mình gánh chịu tất cả và tự nguyện bán mình chuộc cha, đêm trước nàng đã trải qua một cuộc đấu tranh sâu sắc giữa một bên là lời hứa hẹn về mối tình đầu và bổn phận làm con đối với cha của nàng. khác.do duyên sanh. Cuối cùng cô hy sinh chữ Tình để lấy chữ Hiếu. Tôi cứ nghĩ đau lòng là thế, dằn vặt rồi cũng qua đi sau khi tôi quyết định chọn cho mình một con đường. Đột nhiên. đây chỉ là sự khởi đầu. Ngày trước là chữ Tình và chữ Hiếu, nó hơi ngắn. Còn hôm nay, bị chia cắt giữa chữ Tình và chữ Duyên, thật là bi đát, đau đớn muôn đời. Nỗi đau gặm nhấm tâm trạng Kiều hôm nay là sự nối tiếp của đêm qua. Vì, đã quyết vì chữ Hiếu thì còn phải làm nốt công việc còn lại, đó là báo ân tha nhân. Ngày hôm qua là sự lựa chọn trong nhận thức, ngày hôm nay chính thức là sự mất mát trong tình yêu. Gia Kiều không phải là người tận tụy; Giá như nó hời hợt và đơn giản hơn một chút thì đã không rơi vào bi kịch như vậy, không đau đớn như vậy. Đây, đề thi Duyên đã cho, nhưng Tình khó hơn! Cả khi Kim Trọng lạnh lùng, lại si tình. Cảm thấy gần gũi với Kim hơn bao giờ hết. Bởi vậy, từng lời anh nói, mọi việc anh làm trong thời khắc hôn nhân này đều xót như khúc ruột. Không biết Nguyễn Du đã trở thành người trong cuộc sâu xa đến mức nào mới có thể hiểu hết những lý do ấy. Nhà thơ trẻ thấy rõ Tình và Hiếu chỉ là vết tích, phần trên, còn sâu thẳm, đau đớn nhất là Tình và Duyên. Cảnh hữu tình chính là sự giằng xé của bi kịch ấy.

Đọc đoạn văn trong Cho đi tiền định, chúng ta dễ dàng nhận thấy bản thân nó đã tạo thành ba phần. Phần đầu gồm 12 câu: Thúy Kiều thay mặt mình lựa lời thuyết phục Thúy Vân lấy Kim Trọng; Phần còn lại gồm 14 câu: Kiều trao nỗi nhớ cho Vân. Phần cuối, gồm 8 câu: Kiều cảm ơn Kim Trọng – một người tuy không có mặt, nhưng luôn sống trong tình yêu và nỗi đau của Kiều. Ban đầu nàng còn bình tĩnh, càng về sau nàng càng sa ngã, càng chìm sâu vào đau đớn tột cùng, để rồi cuộc tình chia tay cứ muốn quay về sinh tử.

Trao Tình bắt đầu bằng hai câu thơ mà ít ai không nhắc đến khi nói về vẻ đẹp của ngôn ngữ Truyện Kiều. Nó đơn giản như những từ phổ biến, nhưng chính xác như bất kỳ câu thơ ngắn gọn nào.

Tin tôi đi, tôi sẽ chấp nhận

Ngồi cho tôi và tôi sẽ nói

Đúng là sức nặng của câu thơ rơi vào bốn chữ “niềm tin”. chấp nhận”, “cúi đầu”, “xin lỗi”. Không từ nào khác có thể thay thế được.

Tôi muốn nói thêm rằng: 4 chữ đó là dũng cảm với bi kịch của nàng Kiều. Trong bốn chữ kia, vị trí của hai chị em Thúy Kiều có sự thay đổi, đảo ngược. Họ vẫn giả vờ là chị em, nhưng thực sự trong đó là mối quan hệ giữa một tổ chức từ thiện và một tổ chức từ thiện. Bốn chữ này là lời của kẻ thấp đang nói khó người trên. Tôi trở thành một kẻ yếu đuối phải dựa vào rắc rối, tôi trở thành một kẻ cho đi. Để đền đáp cho tình yêu vĩnh cửu của mình với chàng Kim, Kiều đã phải hạ mình xuống, thật nhiều! Nhưng, trong nghĩa cử tội nghiệp ấy, ta thấy hết sự cao quý của một tấm lòng, của một phẩm giá. Rồi chị nói, chị giải thích nhanh, rõ ràng để Vân hiểu vì sao anh phải chọn con đường này. Trước câu nói có phần khôn ngoan của Thúy Kiều, ánh mắt lo lắng hiện lên. Xem ra Kiều phải cố gắng hết lời thuyết phục, hết lòng cho phép vì mình chứ nàng không nỡ từ chối. Cô kêu gọi đến chết để làm cho đức tin của mình có trọng lượng như một mệnh lệnh:

Ngày xuân của anh còn dài

Tình dịu dàng giọt máu non thay lời muốn nói

Dù thịt nát xương mòn

Tiếng cười chín suối vẫn thơm.

Nhưng thử nghĩ xem, Kiều không dùng cái chết như một nghệ thuật thuyết phục! Trong cuộc hôn nhân này và trước đó, cô ấy luôn nghĩ đến cái chết như một kết cục đen tối. Trong hoàn cảnh này, cuộc sống đã đến nước này, không có gì nghiêm trọng, mặc dù, nó là vô nghĩa, mọi người không muốn sống nữa! Càng yêu đời càng không muốn sống.

Đoạn giao duyên lẽ ra là một đoạn đối thoại nhưng sau đó lại xuất hiện như một đoạn độc thoại. Thùy Vân ít nói. Cô im lặng làm theo. Và thế là Kiều phải hoàn thành phần cuối cùng và cũng là phần khó khăn nhất: trao kỉ vật cho Vân. Hôm qua, nghĩ đến hy sinh tình yêu, Kiều lại nghĩ đến mất Kim Trọng. Và ngay lúc này đây, khi anh lựa lời thuyết phục em gái mình, cảm giác mất mát đó càng đến gần hơn. Nhưng có lẽ đến bây giờ nó mới thực sự chinh phục được tâm hồn cô. Còn việc lưu giữ kỷ niệm, ít nhiều người ta vẫn có cảm giác người mình yêu vẫn là của mình, vẫn ở trong mình. Chỉ khi mọi người nhận được những ký ức mà họ trao cho họ thì họ mới thực sự bị mắc kẹt. Bắt đầu từ giây phút này, run rẩy với ký ức này, Kim sẽ vĩnh viễn thuộc về người khác! Bài thơ như một tiếng đuối nước:

Một bức tranh với một đám mây

Cuộc đua được định trước này để giữ điều này là của chung.

Qua đó, hai chữ “chung” chất chứa bao niềm đau. Kí ức tình yêu chỉ thiêng liêng khi nó là dấu chỉ của tình yêu, là chứng tích thầm kín của riêng hai người. Và từ nay nó trở thành “chuyện thường”! Nhưng câu thơ còn ẩn chứa trong nhịp điệu của nó một nỗi đau Kiều sâu sắc. Hai chữ “này” như xé lòng, như dằn vặt. Lý trí đã quyết định trao duyên, trao kỷ niệm. Nhưng tình cảm của cô vẫn vương vấn, níu kéo. Do đó, hành động cho đi đã được sử dụng một cách vô ích. Những kỷ vật rời tay người như một chiếc nơ không yên. Tôi cố gắng kìm nén, nhưng bạn không thể kìm nén!

Người bình thường có thể nghĩ rằng người thời trung cổ không phức tạp như vậy. Nhưng dù ở thời đại nào, bản chất của tình yêu vẫn không thể chia cắt! Trái tim yêu bao giờ cũng đau như thế này. Tặng kỷ niệm. đến Thúy Vân khuyên nhủ, nhưng có lẽ qua Thúy Vân mà Kiều muốn chiều Kim Trọng. Lời nói của cô nóng nảy, giận dữ. Nỗi đau trong lòng tôi cứ lớn dần lên. Kiều ngắm nhìn những đồ vật thân yêu của mình, những nhân chứng thầm lặng cho những giây phút hạnh phúc của nàng với Kim Trọng: “Dabi với bức tranh leo”, “Traska với hương nguyền”, “Hương,” “Nhang”. Đúng. , phím này”, v.v. Và thử tưởng tượng, chỉ ngày mai thôi, họ sẽ được chứng kiến ​​những giây phút mặn nồng như vậy của Kim Trọng với một người khác, cho dù người đó là em gái của chàng… cũng không chịu nổi. Nguyễn Du có lẽ hiểu được những tâm tư thầm kín nhưng vô cùng chân thật ấy nên đã viết những câu rất thấm thía:

Ngày mai nếu có

Đốt lư hương đó so với cái móc khóa này

Có vẻ như cỏ đã được cày

Thấy gió hay chị biến.

Có lẽ nhà thơ Vũ Cao có lý khi cho rằng câu “Ngày mai…” nghe thật sáo rỗng nhưng thực chất là một bài thơ viết theo khổ thơ. Đã vậy Kiều còn đang mường tượng về tương lai, một ngày mai sẽ đến. Nhưng tại sao hai chữ “dù” khi xảy ra lại hàm ý một điều gì đó? Hai từ “dù có” như rung lên trong âm điệu trầm bổng của câu thơ. Chứng tỏ lòng cô ấy không dễ dàng bình tĩnh lại, cô ấy không muốn mang đến cảnh tượng “khi nào” trớ trêu đó. Tình yêu đó đã không dập tắt trái tim! Kiều tưởng tượng mình sẽ chết thật rõ ràng và tội lỗi biết bao! (thay vì chung chung “chín suối cười” như trong phấn ở trên!) Mối tình sâu nặng với Kim Trọng nàng vẫn mang bên mình như một khối tình giáng xuống đài chưa tan. Vì sự nghiêm túc của cô ấy, linh hồn của cô ấy đã trở lại trái đất một lần nữa! Cô thậm chí có thể tưởng tượng sẽ như thế nào khi ở một mình trong gió và trong rừng cây. Hai từ “hiu hiu” nghe mà hãi hùng. Trong đó có thể thấy sự hiển linh của hai “đoàn” giữa hai thế giới thực và hư, đong đưa giữa hai thế giới: cõi âm và cõi dương! Kiều hi sinh tất cả, vì mọi người. Trên mặt đất, cô chỉ xin một cốc nước. Một chút hoài niệm cho người còn sống? Một tỉnh hơi cũ? Hay thêm một chút duyên dáng? Chỉ một cốc nước, một chút thôi, nhưng cô thấy an ủi và cảm thông biết bao:

Tâm hồn bị đè nặng bởi một lời thề,

Thân liễu bò gãy đền mai ngàn trúc

Khoảng cách xa mặt, không nói nên lời,

Rảy một ly nước lên kẻ phạm tội.

Kiều tưởng tượng mình chết. Và Kiều cũng thấy rõ là “bất công”! Có biết bao yêu ghét trong hai chữ “thác oan”!

Những điều cẩn thận đã được thực hiện. Dây giữ sợi dây đã đứt rồi. Nhìn vào trái tim và cuộc sống của mình, Kiều mới nhận ra rằng sự mất mát đã để lại trong lòng nàng sự trống rỗng và thất vọng. Cô bỏ quên Vân trước mặt, quay lại với nỗi đau trong lòng. Giờ bên anh giờ chỉ còn nỗi đau ấy, nỗi đau đang lấp đầy cả trái tim anh. Lãng quên thực tại để chìm sâu vào lòng, để rồi bi kịch ngày càng nặng. Kiều là cách giải thích, thanh minh, xin lỗi chàng trai mà chàng Kim mong được thông cảm, thấu hiểu:

Bây giờ chốt gãy, bình tan

Bảo sao bóp được vô số ân!

Nghĩ về quá khứ đầy yêu thương và đau đớn. Suy nghĩ về “bây giờ” là một thực tế rất khắc nghiệt và đau đớn. Nghĩ đến “tương lai… dài dằng dặc không nói nên lời” lại càng đau đớn. Tâm trí Kiều bị bủa vây, chìm đắm trong quá nhiều nỗi đau. Bao nhiêu yêu thương đã biến thành bao nhiêu đau thương! Mệt mỏi cho số phận đen bạc, cô cất giọng thân tình của người phụ nữ. Cô rơi vào cảm giác tội lỗi cay đắng. Lúc đầu tôi lạy chị, giờ tôi lạy người yêu, chị còn thấy mình phản bội và xin tha thứ:

Một trăm ngàn đã được gửi đến quân đội

Chúng tôi có một ân sủng ngắn như vậy.

Sao bạc như vôi

Anh đành để nước trôi hoa rời làng.

Từ tiếng lòng nghe vang vọng những câu thơ mà Nguyễn Du đã nhiều lần gọi tên, xót xa cho thân phận người tài nữ:

– Nỗi đau thay cho phụ nữ

– Cắt số hoa đào.

Và đoạn cuối, như muốn khóc, câu thơ không nói gì đến nước mắt, nhưng ta biết lời Kiều là nước mắt, tiếng khóc cay đắng:

Hỡi Kim Lăng! Này Kim Lăng!

Thôi nào, tôi đã sao lưu nó từ đây!

Đây là. Lời yêu vỡ tan đã trở thành lời trăn trối!

Dường như phẩm chất duy nhất của một nghệ sĩ là sự nhạy cảm. Khả năng đồng cảm sâu sắc khiến người nghệ sĩ hóa thân thành người trong cuộc, trở thành người trong cuộc trong những làn sóng cảm xúc mong manh nhất để nói lên những tiếng nói thầm kín sâu kín nhất của trái tim. Nguyễn Du đã làm được điều này. Nguyễn Du đã hóa thân thành Thúy Kiều. Đến nỗi Thúy Kiều trao tình cho mình mà cứ ngỡ chính Nguyễn Du đã xé nát trái tim mình để trao tình cho mình.

Nguồn: Tập trung


5/5 – (127 phiếu bầu)

5/5 – (127 phiếu bầu)

Trên đây là bài viết Anh chị hãy phân tích tâm trạng Thuý Kiều trong đoạn Trao duyên – từ “Cậy em em có chịu lời…” đến “Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây.” của Cà khịa TV web site tổng hợp link xem trực tiếp bóng đá hàng đầu Việt Nam hiện nay.

Tham Khảo Thêm:  Đề thi đầu năm lớp 10 môn Toán THPT Trưng Nữ Vương năm 2019 – 2020

Related Posts

Củng cố văn Tự sự

A. MỤC TIÊU: HS củng cố kiến ​​thức về văn tự sự, làm bài tập củng cố kiến ​​thức. 5/5 – (88 phiếu bầu) Bài Tổng hợp…

Đề kiểm tra học kì 1 môn Công nghệ lớp 8 năm học 2015 – 2016 trường THCS Minh Tân, Bình Dương

Mục lục Công Nghệ Lớp 8 Kiểm Tra Học Kỳ 1 Đáp án đề thi học kì I Công nghệ lớp 8 Công Nghệ Lớp 8 Kiểm…

Đề thi chọn HSG cấp tỉnh lớp 12 môn Văn Sở GD&ĐT Sơn La năm 2020 – 2021

Mục lục 2021 Ngữ văn lớp 12 Đề thi chọn học sinh giỏi Sở GD&ĐT Sơn La 2021 Ngữ văn lớp 12 Đề thi chọn học sinh…

Viết đoạn văn nêu nhận xét về cách đặt tên chương, tên các phần trong văn bản Thuế máu (trích Bản án chế độ thực dân Pháp của Nguyễn Ái Quốc)

chủ đề: Viết đoạn văn nêu nhận xét về cách đặt tên các chương, mục trong văn bản Thuế máu (trích Bản án chế độ thực dân…

Lập dàn ý “Phân tích bài thơ hầu trời” chi tiết và ngắn gọn

Mục lục Đề bài: Lập dàn ý chi tiết và ngắn gọn của bài “Phân tích bài thơ Lên Trời” Đề bài: Lập dàn ý chi tiết…

Đề kiểm tra 1 tiết lần 2 năm 2017-2018 môn tiếng Anh lớp 12 – THPT Bắc Trà My – Mã đề 216

Đề kiểm tra 1 tiết lần 2 2017-2018 Tiếng Anh lớp 12 – THPT Bắc Trà My – Mã đề 216 Vừa được Cakhia TVcập nhật. Mời…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *